Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
Trôi...
Những
âm thanh trong đêm cứ oằn lên trong từng miền nhung nhớ, những ảo giác
như đã từng diễn ra ở một không gian nào đó, mà bản thân không nắm bắt
được, tất cả cứ mơ hồ lướt qua.
Nơi
được thứ ánh sáng mập mờ, được những ngôi nhà chen chút chồng chất lên nhau
từng tầng từng dãy, nơi được những vì sao lẻ trong đếm sáng chưa bao giờ
tắt.
Nơi
mà khi bóng đêm hiện hữu tôi chợt thấy mình cô


19:36
Unknown
0 nhận xét:
Đăng nhận xét