Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
Thời gian mãi là chiếc vé một chiều...
Hôm nay về lại quán như về lại chốn ngày xưa. Cô không quên mà cô sợ
đối diện với kỉ niệm, chẳng phải kỉ niệm thứ đáng sợ nhất trong hạnh
phúc hay sao. Không gian vẫn trầm mặc trong ánh nến mờ ảo lấp lánh hòa
lẫn tiếng nhạc du dương. Cô bềnh bồng trôi tới những miền xa được mùi vị
nhớ thương, những vòng tay nhè nhẹ hương Thu, những cái náo nức bồi hồi
của môi hôn ngọt lành hương nắng. Hình


00:05
Unknown
0 nhận xét:
Đăng nhận xét